Ai cũng biết, một vở kịch
cho dù hay đến mấy nếu cứ diễn đi, diễn lại cung sẽ trở nên nhàm chán, chẳng
còn ai muốn xem. Vậy mà không hiểu sao các thế lực thù địch, với những “diễn viên” đã quá quen thuộc, những
chiêu trò, thủ đoạn cũ rích vẫn diễn lại những “vở kịch” chẳng có gì mới mẻ. Gần đây nhất, chúng lại cùng nhau diễn
“vở kịch” xoay quanh vụ án xét xử Lê
Quốc Quân với nội dung vu cáo Việt Nam vi phạm nhân quyền, vi phạm quyền tự do
ngôn luận, xử sai người, sai tội… Đáng tiếc rằng, số phận của “vở kịch” này cũng giống như “đàn anh”, “đàn chị” của nó đi trước mà thôi, nhanh chóng bị lãng quên, bởi lẽ
hành vi phạm tội của Quân quá rõ ràng và việc xét xử của tòa án là đúng người,
đúng tội.
Trước hết, việc xét xử Lê Quốc Quân với
tội danh trốn thuế của Tòa án là xét xử đúng người. Chính Quân là người đã đứng
ra lập Công ty trách nhiệm hữu hạn (TNHH) Giải pháp Việt Nam và là Giám đốc điều
hành Công ty từ khi Công ty được thành lập cho đến khi bị bắt; là người đại diện
trước pháp luật của Công ty TNHH Giải pháp Việt Nam, và theo pháp luật Việt Nam
thì người đại diện trước pháp luật của Công ty sẽ phải chịu trách nhiệm trước
pháp luật về hoạt động của Công ty đó. Như vậy, xét xử Quân về tội danh trốn
thuế là đúng, chẳng có gì phải bàn cãi.
Mặt
khác, trong quá trình hoạt động của Công ty để tăng chi phí, giảm thu nhập nhằm
mục đích trốn thuế thu nhập doanh nghiệp nên chính Lê Quốc Quân là người đã chỉ
đạo kế toán, thủ quỹ thực hiện các hành vi sai phạm và những giấy tờ sử dụng
cho hoạt động trốn thuế của Công ty đều do Quân ký và đóng dấu nộp. Như vậy,
Quân vừa là kẻ chủ mưu, cầm đầu hoạt động trốn thuế của Công ty, đồng thời cũng
là kẻ đứng tên trên giấy tờ của Công ty. Các đối tượng cho rằng hành vi trốn
thuế là của Công ty TNHH Giải pháp Việt Nam, vậy tại sao không xét xử, truy cứu
trách nhiệm hình sự với Công ty mà lại truy cứu trách nhiệm hình sự với Quân?
Xin thưa rằng, theo quy định của pháp luật Việt Nam thì tội phạm là hành vi do
người có năng lực trách nhiệm hình sự thực hiện, dù là hành vi nào thì cũng đều
do con người cụ thể thực hiện. Và theo nguyên tắc của Luật Hình sự Việt Nam đó
là “cá thể hóa trách nhiệm hình sự”
thì trách nhiệm hình sự chỉ áp dụng đối với cá nhân chứ không phải với tổ chức.
Với tất cả những lý do trên thì việc xét xử Lê Quốc Quân với tội danh trốn thuế
là hoàn toàn đúng đắn.
Thứ hai, việc xét xử Lê Quốc Quân của
Tòa án nhân dân Hà Nội là đúng tội.
Với
tội danh trốn thuế hơn 600 triệu đồng, Quân bị xử phạt theo tội danh ở Khoản 3,
Điều 161, Bộ Luật Hình sự. Khoản này được quy định nguyên văn như sau: “Phạm tội trốn thuế với số tiền từ năm trăm
triệu đồng trở lên hoặc trong trường hợp đặc biệt nghiêm trọng khác, thì bị phạt
tù tư hai năm đến bảy năm”. Như vậy, xử Lê Quốc Quân theo Điều khoản này là
hoàn toàn đúng pháp luật, đúng tội. Thậm chí, mức án 30 tháng tù so với Quân có
lẽ còn quá nhẹ. Bởi Quân đã từng là một luật sư, nhưng Lê Quốc Quân luôn lợi dụng
pháp luật để chống đối, là người đã từng có tiền sử về tội gây rối trật tự công
cộng và thường xuyên có tư tưởng chống lại chế độ, chống lại Đảng, Nhà nước
trên các phương tiện truyền thông đại chúng thù địch với Việt Nam.
Vì
vậy, xét về góc độ pháp lý, vụ án xét xử Lê Quốc Quân về tội trốn thuế với mức
án 30 tháng tù là hoàn toàn đúng đắn, đúng người, đúng tội.
Thứ ba, việc đáng bàn ở đây phải là tư
cách đạo đức của Quân và sự quan tâm “lớn”,
“quá mức” của đám luyện đòi “dân chủ” và lợi dụng công giáo. Bản thân từng
là một luật sư, lại là một tín đồ công giáo, lẽ ra Quân phải chấp hành nghiêm
pháp luật nhưng Quân lại lợi dụng pháp luật, vi phạm pháp luật; lẽ ra phải làm
những điều thiện theo lời dạy của Chúa Giêsu thì Quân lại đi làm cái việc xấu
xa, đi “ăn cắp” tiền thuế của Nhà nước,
của nhân dân, Quân đang chà đạp lên mồ hôi, xương máu của những người dân lao động.
Với
một vụ án bình thường, xét xử một công dân phạm tội trốn thuế thế mà lại khiến
nhiều thế lực “dân chủ”, thế lực chống
đối bên ngoài “quan tâm” đến vậy? Chúng lên tiếng bênh vực Quân, xuyên tạc vụ
việc, kích động, đưa ra cái gọi là “đơn
kiến nghị”, “đơn đòi trả tự do cho Lê
Quốc Quân”… Tại sao có biết bao phiên tòa xét xử về tội trốn thuế của các
công dân khác mà những thế lực kia không lên tiếng đấu tranh cho họ? Rõ nét nhất
là đồng phạm của Quân trong vụ án này – Kế toán Công ty Phạm Thị Phương, vậy
sao chúng không kêu gào cho Phương? Như vậy chẳng phải thiên vị cho Quân quá
hay sao? Hay tại vì Phương và những con người kia không phải là tay chân của
chúng, không có giá trị cho chúng lợi dụng vào hoạt động chống phá cách mạng
nên chúng không quan tâm? Hay cùng thời điểm đó, đồng bào miền Trung ruột thịt
đang oằn mình chống chọi với bão, lũ, thiên tai gây ra thì các thế lực đòi “dân chủ” kia không có những hành động
thiết thực để giúp đồng bào miền Trung khắc phục những hậu quả do thiên tai gây
ra. Thiết nghĩ rằng, đây là những hành vi núp dưới danh nghĩa “dân chủ”, “nhân quyền”, đòi sự công bằng
nhưng đằng sau nó là các động cơ chính trị rõ ràng nhằm can thiệp vào công việc
nội bộ của Việt Nam, gây phức tạp tình hình An ninh trật tự để trục lợi.
Suy cho cùng thì vẫn là
những vở kịch cũ kỹ, những thủ đoạn chẳng có gì mới mẻ so với những tác phẩm “anh, chị” trước đây. Và rồi vẫn là quy
luật “xem nhiều cũng chán”, những “vở kịch” đó sẽ nhanh chóng bị bỏ quên
trong thùng rác mà thôi. Chỉ thấy tiếc cho đám “rận chủ” đã phải tốn bao công sức tìm hiểu và dựng nên “vở kịch” đó nhưng lại chẳng đem lại kết
quả gì./.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét