Tôi chỉ là một công dân Việt
Nam bình thường, tôicũng xuất thân trong một gia đình có truyền thống cách mạng,
bố và các anh trai tôi cũng tham gia chiến trường, trong dòng họ cũng nhiều người
đã hi sinh, bỏ xương máu trong các cuộc kháng chiến.Tôi cũng không phải đảng
viên cộng sản, mà
chỉ là một công nhân viên chức bình thường, nhưng tôi rất không đồng tình với
những quan điểmcủa ông Lê Hiếu Đằng, cụ thể là:
Thứ nhất,theo như tôi được biết, ông Đằng đã phải lặn lội trong
phong trào thanh niên, sinh viên đấu tranh với chế độ Mỹ - Ngụy đòi hòa bình,
công lý, bị bọn chúng giam cầm với những năm tháng bi thương, thống khổ cùngvới
cả dân tộc dưới gót giầy xâm lược. Ông Đằng hơn ai hết,
phải thấu hiểu trong hai cuộc kháng chiến trường kỳ gian khổ chống xâm lược để
giành độc lập, tự do trọn vẹn, Đảng Cộng sản Việt Nam là lực lượng lãnh đạo duy
nhất đồng cam cộng khổ với toàn dân cùng “nếm
mật nằm gai”, “vào sinh ra tử” với nhân dân để giành độc lập, tự do và cuộc
sống bình yên cho nhân dân. Trong thời kỳ đổi mới Đảng vẫn vững vàng chèo lái
con thuyền cách mạng cùng nhân dân vượt qua bao khó khăn để ổn định và phát triển
đất nước,nâng cao vị thế của nước ta sánh vai với các quốc gia trong khu vực và
trên thế giới. Điều này là sự thực hiển nhiên, đượcnhân dân ta và cả thế giới
ghi nhận.
Thứ hai, ông Đằng cho rằng: “cần cho lập thêm các đảng đối lập với Đảng
Cộng sản Việt Nam, chẳng hạn một đảng dân chủ xã hội, thay vì đảng độc quyền
như hiện nay”. Ông luôn bảo nước ta nên đa nguyên, đa đảng nhưng ông có
biết trên thế giới có rất nhiều quốc gia đa nguyên đa đảng nhưng có phải quốc
gia nào cũng ổn định và phát triển. Điều đó là tùy thuộc vào điều kiện, hoàn
cảnh của từng nước, từng thời điểm lịch sử mà mỗi quốc gia sẽ có sự lựa chọn
cho quốc gia mình.Từ khi ra đời ngày
3/2/1930, Đảng Cộng sản Việt Nam đã lãnh đạo dân tộc giành
thắng lợi trong cách mạng giải phóng dân tộc, lập nên nước Việt Nam dân chủ
cộng hòa; Đảng lãnh đạo dân tộc giành thắng lợi trong hai cuộc kháng chiến trường
kỳ để bảo vệ Tổ quốc. Trong giai đoạnhiện nay,Đảngđang lãnh đạo toàn đất nước
thực hiện thành công sự nghiệp đổi mới đưa đất nước từ một nước nghèo nàn, lạc
hậu bị tàn phá bởi chiến tranh trở thành một quốc gia đang phát triển rất năng
động, đời sống vật chất, tinh thần của nhân dân đang không ngừng được nâng cao,
ổn định về chính trị, đưa đất nước phát
triển sánh ngang với các nước trong khu vực và thế giới. Vậy chúng ta cần thêm
đảng phái mới để làm gì? Liệu ông Đằng có nghĩ tới cảnh các đảng phái đối lập
tranh giành quyền lực rồi suy thoái làm cho nhân dân khôngcòn tin vào Đảng và đời
sống người dân vô cùng khó khăn như một số nước “dân chủ” như ông nói không? Không biếtông Đằng có biết, ngay tại Mỹ - một đất nước phát triển bậc nhất thế giới
nhưng dưới chế độ đa đảng thì luôn bị khủng bố đe dọa, xã hội không ổn định,
người dân luôn trong trạng thái bị đe dọa về tính mạng, sức khỏe và rơi vào cảnh khó khăn, khốn đốn, không việc làm. Haytại Ai Cập,sự đa đảng phái, đa lực lượng đã dẫn tới cảnh nội chiến và
hậu quả trong ngày 15/8/2013 đã có hơn 600 người chết vì bạo động. Và gần đây
nhất ở Thái Lan sự mâu thuẫn, chia rẽ trong xã hội giữa phe áo vàng và phe áo
đỏ đã dẫn tới các cuộc biểu tình chiếm trụ sở của các cơ quan Chính phủ làm
hàng chục người bị thương vong và khiến cho tình hình kinh tế, chính trị, xã
hội của nước này bị ảnh hưởng nghiêm trọng.Do đó, không phải đa nguyên, đa đảng
là điều kiện để xã hội dân chủ, phát triển. Đó là sự thực hiển nhiên.
Thứ ba, ông Đằng cho rằng:“Nền kinh tế của
chúng ta đang trên bờ vực thẳm”. Tôi không hiểu ông bảo chúng ta đang ở vực
thẳm nào của thế giới? Nền kinh tế đất nước ta vẫn có mức tăng trưởng cao, thu
nhập bình quân đầu người đang giữ vừng và tăng lên, hàng năm thu hút hàng tỷ USD đầu tư nước ngoài, được các nước trên
thế giới trong đó có Mỹ, Nga, Nhật,... đánh giá là địa chỉ vàng để đầu tư,...
Chẳng lẽ những đường lối, chính sách đó là sai lầm, yếu kém? Hay ông không nhìn
vào thực tế đời sống vật chất, tinh thần hàng ngày của người dân đang ngày càng
được nâng lên, diện mạo đất nước đang ngày càng đổi mới và phát triển hay sao?
Hơn nữa, ông Đằng
đãcó thời gian dài tham gia vào phong trào cách mạng và có hơn 45 năm tuổi đảng,
đã có quá trình công tác nhiều năm ở Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Thành phố Hồ Chí
Minh, thiết nghĩ với những gì đã trải nghiệm, đã chứng kiến thì cho dù về nghỉ
hưu, ông vẫn giữ được nét thanh cao, giữ được phẩm chất, lý tưởng và vẫn là một
cán bộ hưu trí mẫu mực. Thế nhưng sau những gì viết trong những ngày nằm bệnh
ông đã đánh mất tất cả.
Thương thay cho ông
Đằng đã từng có được những kỷ niệm đẹp đẽ, có được những quãng thời gian hoạt động
cách mạng và hơn 45 tuổi đảng là một cán bộ thanh cao, gương mẫu. Nhưng nay ông
lại quay lưng với Đảng với nhân dân, đòi phải đa nguyên đa đảng, phải xóa bỏ
vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Tôi không hiểu ông ăn lương của
Nhà nước, được Đảng và Nhà nước ưu đãi mọi chế độ con cái ăn học đàng hoàng,
gia đình đầy đủ, được quần chúng nhân dân tín nhiệm, được đồng chí, đồng đội tin
cậy.Thế mà trong những ngày bị bệnh ông đã có những phát biểu lệch lạc, quay
lưng lại với dân tộc, khạc nhổ vào quá khứ, đó là một việc không thể chấp nhận
được.
Thiết nghĩ ông Đằng cũng chỉ là một “quân tốt thí mạng”, là “viên
gạch lót đường” cho những kẻ dã tâm bôi xóa lịch sử, buôn bán tương lai mà
thôi!