Thứ Ba, 8 tháng 9, 2015

LẬP LUẬN LẠC LÕNG CỦA NHỮNG KẺ BÊNH VỰC ĐỖ HÙNG

LẬP LUẬN LẠC LÕNG CỦA NHỮNG KẺ BÊNH VỰC ĐỖ HÙNG
----------
Chuyện Đỗ Hùng bị tước thẻ nhà báo đang thu hút sự chú ý của dư luận, nhưng chính quyết định miễn nhiệm chức Phó tổng Thư ký báo Thanh Niên và quyết định thu hồi thẻ nhà báo ấy đã phần nào lấy lại niềm tin của bạn đọc.
Trong một thời gian dài, cộng đồng mạng đã nhiều lần lên tiếng chỉ ra, những sai phạm của Đỗ Hùng. Mặc dù bị dư luận lên án, và dù cơ quan chức năng đã nhiều lần nhắc nhở nhưng Đỗ Hùng vẫn chứng nào tật nấy, không chịu sửa chữa.
Ngày 2/9/2015, trong khi cả nước hân hoan, long trọng tổ chức Lễ 70 năm Quốc khánh 2/9 và Cách mạng tháng 8 thì Đỗ Hùng ngang nhiên viết trên trang FB cá nhân của mình một dòng trạng thái có nội dung bỡn cợt, nhạo báng Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đại tướng Võ Nguyên Giáp cùng ý nghĩa thiêng liêng của cuộc Cách mạng tháng Tám khiến người dân sục sôi phẫn nộ.
Xét thấy đây là sự việc nghiêm trọng, và những sai phạm của Đỗ Hùng đã trở thành hệ thống, vì thế Tòa soạn đã buộc phải miễn nhiệm chức Phó Tổng Thư ký Thanh Niên và ngay sau đó, Thứ trưởng Bộ TT&TT Trương Minh Tuấn cũng ký Quyết định số 1485 về việc thu hồi thẻ nhà báo của Đỗ Hùng. Quyết định này nhanh chóng được sự ủng hộ của người dân.
Tuy nhiên, vẫn có những tiếng nói lạc lõng bênh vực cho Đỗ Hùng, bao gồm cả một số người như Nguyễn Thông, Trung Bảo, Huy Đức.v.v...Những người này lờ tịt đi những sai phạm có tính hệ thống của Đỗ Hùng mà biện hộ cho HÙng rằng, đó là là STT có tính đùa vui và rằng, như thế là không có tự do ngôn luận.
Mới nhất, trên blog Viet4P của PV Trung Bảo đã có bài viết với tựa đề "Ai cấp thẻ cho nhà báo?", mà nội dung của nó là lên án những người có trách nhiệm quản lý báo chí nước nhà.
Đây là một bài báo với lời lẽ hằn học, thách thức dư luận và bỡn cợt vai trò quản lý báo chí của cơ quan chủ quản.
Trả lời cho câu hỏi "Ai cấp thẻ cho nhà báo? Trung Bảo viết rằng: "Bạn đọc là người cấp thẻ cho nhà báo, thừa nhận nhà báo chứ không phải những người làm báo càng không phải bởi các cơ quan suốt ngày tìm cách quản lý báo chí".
Thật khó có thể tưởng tượng nổi, một nhà báo của báo Lao Động lại có thể phát ngôn một cách hồ đồ thiếu trách nhiệm, thiếu hiểu biết đến thế. Đỗ Hùng là một nhà báo và chịu sự điều chỉnh của tổ chức, cơ quan báo chí mà anh ta là thành viên cùng với việc chấp nhận những quy định của nghề báo bao gồm cả việc chấp nhận tôn chỉ mục đích của tờ báo mà anh ta làm phóng viên.
Mọi hoạt động đi ngược lại tôn chỉ mục đích hoặc vi phạm những quy định của cơ quan mà anh ta là thành viên thì tất nhiên sẽ bị loại.
Trong Thông tư "Hướng dẫn cấp, đổi và thu hồi Thẻ nhà báo" số 07/2007/TT-BVHTT, ngày 20 tháng 03 năm 2007 đã quy định rõ việc thu hồi thẻ nhà báo tại Phần II, Mục 9 như sau:
9. Thu hồi Thẻ nhà báo
9.1. Người được cấp Thẻ nhà báo bị thu hồi Thẻ nhà báo trong các trường hợp:
a) Bị cơ quan tố tụng quyết định khởi tố bị can;
b) Bị cấp có thẩm quyền quyết định xử lý kỷ luật từ cảnh cáo trở lên hoặc bị khiển trách hai lần liên tục trong hai năm;
c) Vi phạm các quy định về hoạt động nghiệp vụ báo chí, thông tin trên báo chí, sử dụng Thẻ nhà báo không đúng mục đích gây hậu quả nghiêm trọng;
d) Bị kỷ luật buộc thôi việc tại cơ quan báo chí;
9.2. Cơ quan chủ quản, cơ quan báo chí có trách nhiệm báo cáo với Bộ Văn hóa - Thông tin để ban hành các quyết định thu hồi Thẻ nhà báo đối với các trường hợp quy định tại điểm 8.1 và điểm 8.2 khoản 8 mục II của Thông tư này.
9.3. Trong thời hạn mười lăm (15) ngày, kể từ ngày có quyết định thu hồi Thẻ nhà báo, người đứng đầu cơ quan báo chí, thủ trưởng cơ quan, đơn vị của người bị thu hồi Thẻ nhà báo có trách nhiệm thu lại Thẻ nhà báo của người bị thu hồi Thẻ nhà báo nộp lại cho Bộ Văn hóa - Thông tin (Cục Báo chí);
Các cơ quan báo chí ở Trung ương nộp trực tiếp về Bộ Văn hóa - Thông tin (Cục Báo chí).
9.4. Người bị thu hồi Thẻ nhà báo chỉ được xét cấp lại Thẻ sau một (1) năm, kể từ ngày có quyết định thu hồi đối với trường hợp vi phạm quy định tại tiết b, tiết c, tiết d điểm 9.1 khoản 9 mục II; sau ba (3) năm, kể từ ngày có quyết định xóa án đối với trường hợp vi phạm quy định tại tiết a điểm 9.1 khoản 9 mục II của Thông tư này.
Xét theo quy định này, Đỗ Hùng đã vi phạm khoản b và c, điểm 9.1. Vì thế anh ta bị thu hồi thẻ nhà báo.
Thật nực cười khi Trung Bảo viết: "Bạn đọc là người cấp thẻ cho nhà báo, thừa nhận nhà báo chứ không phải những người làm báo càng không phải bởi các cơ quan suốt ngày tìm cách quản lý báo chí".
Xin lỗi anh Trung Bảo, "bạn đọc" nào cấp thẻ cho nhà báo và "thừa nhận nhà báo" thế? Cũng xin nói thẳng với anh luôn, chính nhân dân thông qua cơ quan quản lý báo chí để tước thẻ nhà báo của Đỗ Hùng đấy, vì anh ta đã phản bội lại lợi ích của họ, không xứng đáng với niềm tin của họ, và hơn nữa anh ta đang đầu độc những người nhẹ dạ cả tin, non kém về chính trị và lịch sử dân tộc trên đất nước này.
Còn nữa, Trung Bảo ngạo mạn viết rằng: "Đừng tưởng thu thẻ nhà báo thì nhà báo không còn là nhà báo. Nghề báo là một thứ nghề người ta có thể làm suốt đời, trong vai trò này hay vai trò khác. Báo chí không thể bị quản lý nhưng quan chức báo chí rất dễ quản lý, chỉ cần cho chút bổng lộc thì nói gì cũng nghe".
Đây là lối viết nhập nhèm con chữ để đánh lận bản chất vấn đề "thẻ nhà báo" với "quyền làm báo" của một cá nhân. Cần nhắc lại cho anh rõ, Đỗ Hùng chỉ bị thu hồi thẻ nhà báo, có nghĩa là anh ta sẽ không được hưởng các quyền và có trách nhiệm thực hiện các nghĩa vụ theo quy định của pháp luật về báo chí; chỉ những người có Thẻ nhà báo do Bộ Văn hóa - Thông tin cấp mới được hưởng những quyền theo quy định của pháp luật về báo chí khi hoạt động nghiệp vụ. Điều này có nghĩa là quyền làm báo của Đỗ Hùng vẫn còn như mọi công dân khác. Anh Trung Bảo và kể cả anh Huy Đức đều lập luận rằng Bộ 4T thu hồi thẻ nhà báo tức tước quyền hành nghề của Đỗ Hùng là vi phạm Hiến pháp để tấn công chế độ là không đúng và rất nguy hiểm.
Tôi biết anh Trung Bảo đã từng du học ở nước ngoài, nhưng tôi lại không hiểu được vì sao anh nói: "Báo chí không thể bị quản lý nhưng quan chức báo chí rất dễ quản lý, chỉ cần cho chút bổng lộc thì nói gì cũng nghe". Anh thấy ở đâu báo chí không thể bị quản lý? Chỉ có kẻ vô chính phủ mới nghĩ là báo chí không thể bị quản lý mà thôi.
Và đây, liệu có cần thiết phải hằn học với cơ quan quản lý báo chí tới mức nói rằng "quan chức báo chí rất dễ quản lý, chỉ cần chi chút bổng lộc thì nói gì cũng nghe". Câu này của anh có thể đúng với số ít người làm báo như anh, nhưng tôi tin số còn lại lớn hơn nhiều. Tiền bạc có thể khiến anh phải làm việc này việc nọ, nhưng với một số người thì không. Quy chụp quá trớn sẽ lại là bi kịch đấy anh Trung Bảo ạ.
Chuyện Đỗ Hùng bị tước thẻ nhà báo là điều đáng tiếc, cá nhân tôi cũng lấy làm tiếc cho một tài năng, nhưng chỉ có tài thì không đủ. Ngoài tài năng thì nhà báo cần phải có phẩm chất đạo đức tốt thì mới có giá trị cho quê hương đất nước.
Tôi tin, sự việc này sẽ làm Đỗ Hùng phải xem xét lại mình. Mong anh không bị những cám dỗ và những ảo vọng từ những kẻ cơ hội chính trị và những kẻ chống phá đất nước làm mất phương hướng.
--------
Lâmtrực@ - Trelang
TẠI SAO MỸ LẠI VINH DANH HAI NỮ “TÙ NHÂN LƯƠNG TÂM” VIỆT NAM?
-----------
Tống Giang
Những ngày qua các đài báo, trang mạng và các trang mạng không có thiện chí với Nhà nước Việt Nam như Dân làm báo, RFA, BBC, VOA Tiếng Việt, Hội cựu tù nhân lương tâm… đồng loạt đăng tải bài viết “Mỹ vinh danh hai nữ tù nhân lương tâm ở Việt Nam” đó là thím Tạ Phong Tân và Bùi Thị Minh Hằng – những cái tên quá đỗi quen thuộc với những thành tích chống phá đất nước trước và trong khi ở tù với màn kịch “tuyệt thực” đình đám thời gian qua.
Được biết, hai thím “tuyệt thực viên” Bùi Thị Minh Hằng và Tạ Phong Tần được Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vinh danh trong chiến dịch kêu gọi phóng thích 20 phụ nữ trên thế giới can đảm dấn thân vì “nhân quyền” và họ sẽ lần lượt được vinh danh từng người cho tới trước Hội nghị Bắc Kinh +20 ở New York vào ngày 27/9 tới đây.
Hành động “vinh danh” của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ với những con người như Tạ Phong Tần hay Bùi Thị Minh Hằng được các đài báo đăng tải những ngày qua rõ ràng đã thể hiện âm mưu và bản chất qua các hoạt động này của nước Mỹ - một đất nước luôn áp đặt vấn đề nhân quyền của Mỹ đối với Việt Nam và các nước Châu Á như Miến Điện, Trung Quốc, Bắc Triều Tiên, các nước Châu Phi để từ đó lấy cớ can thiệp vào công việc nội bộ của các nước và thực hiện các hoạt động tuyên truyền, xuyên tạc về vấn đề dân chủ, nhân quyền. Mỹ, các nước phương Tây và trong đó có Bộ Ngoại giao Mỹ nên tìm hiểu một số điểm sau trước khi đưa ra những luận điệu, lập luận để thực hiện các mưu đồ “chính trị” của mình”:
Ở Việt Nam không có những người mà lâu nay các ngài thường gọi với cái tên là “tù nhân lương tâm” hay “tù nhân chính trị” mà những người đó là cũng như những tù nhân khác khi họ đã vi phạm những quy định của pháp luật được quy định trong Bộ luật Hình sự và tùy theo tính chất, mức độ nguy hiểm của từng hành vi phạm tội họ sẽ phải chịu những hình phạt nghiêm khắc của pháp luật được quy định một cách cụ thể. Và lẽ dĩ nhiên những con người mà Bộ Ngoại giao cũng như các nước phương Tây lâu nay luôn có những “chính sách” quan tâm đặc biệt như Nguyễn Văn Hải, Cù Huy Hà Vũ, Lê Quốc Quân hay cả đối với Tạ Phong Tần hay Bùi Thị Minh Hằng khi họ có những hành động vi phạm pháp luật được quy định trong Bộ luật Hình sự thì họ sẽ phải chịu những hình phạt nghiêm khắc như đối với những công dân Việt Nam khác. Vì vậy luận điệu của cái gọi là “tù nhân lương tâm” hay “tù nhân chính trị” thực chất là chiêu trò của Mỹ, các nước phương Tây để can thiệp, chống phá đất nước Việt Nam trên lĩnh vực dân chủ, nhân quyền mà thôi.
Những con người như Tạ Phong Tần hay Bùi Thị Minh Hằng như tác giả đã nói ở trên, họ luôn mang danh nghĩa đấu tranh dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam để thực hiện các hoạt động vi phạm pháp luật, tiến hành các hoạt động xuyên tạc, chống phá đất nước trong những năm qua. Những hành vi vi phạm pháp luật của 2 “thánh nữ” dâm chủ này thì đã quá rõ ràng và báo chí cũng đã vạch trần rõ âm mưu, hoạt động và những hành vi sai phạm của họ nên Tống Giang không phân tích cụ thể ở đây. Điểm đáng chú ý là họ cũng như những bậc tiền bối đi trước như Cù Huy Hà Vũ hay “đồng bọn” của Tạ Phong Tần, blogger Điếu cày Nguyễn Văn Hải khi thực hiện chiêu trò tuyên bố “tuyệt thực” để một phần đánh bóng tên tuổi tạo cớ cho đồng bọn chống đối trong nước tát nước theo mưa và hơn cả là chúng muốn đánh bóng tên tuổi và được công du ở những “thiên đường” của dân chủ như Mỹ và các nước phương Tây.
Thế nhưng chiêu trò của chúng đã bị người dân và dư luận vạch rõ khi Bùi Thị Minh Hằng tuyên bố tuyệt thực thì tăng hơn chục ký còn Tạ Phong Tần thì người béo khỏe, da dẻ đẹp hơn khi tuyên bố tuyệt thực 20 ngày mà cho đồng bọn quả lừa khi cho rằng tuyệt thực tận hơn 1 tháng? Chẳng lẽ Bộ Ngoại Giao Mỹ không biết về bản chất của những con người này hay họ đang cố tình thực hiện các hoạt động đi ngược lại với quan hệ ngoại giao của hai nước?
Việc Bộ Ngoại giao Mỹ vinh danh những con người phản bội đất nước Việt Nam như Tạ Phong Tần hay Bùi Thị Minh Hằng rõ ràng đã đi ngược lại với những gì mà lãnh đạo hai nước đã cam kết và gần đây là chuyến thăm của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tới Hoa Kỳ vào đầu tháng 7 vừa qua.
Thực tế mối quan hệ ngoại giao hai nước Việt Nam – Hoa Kỳ thời gian qua đã và đang lên một tầm cao mới sau 20 năm bình thường hóa quan hệ Việt- Mỹ trên tất cả các lĩnh vực. Thế nhưng sự “vinh danh” những con người chống phá đất nước của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã đi ngược lại với những gì mà lãnh đạo cấp cao hai nước đã thỏa thuận và cam kết. Mỗi đất nước đều có một quan niệm và cách ứng xử riêng về vấn đề nhân quyền và không thể áp đặt vấn đề nhân quyền lên các quốc gia khác. Đó là hành động nhằm mục đích can thiệp vào công việc nội bộ của nhau và từng bước thực hiện mưu đồ chính trì của mình mà thôi.
Về thực tiễn những thành tựu về việc đảm bảo quyền con người ở Việt Nam đã được thể hiện qua cuộc sống thường ngày của người dân Việt Nam và cả thế giới ghi nhận và sự kiện Việt Nam trở thành thành viên của Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp quốc nhiệm kỳ 2014-2016 với số phiếu cao nhất đã minh chứng cho điều đó. Cho nên bản chất của việc Mỹ vinh danh những con người như Tạ Phong Tần hay Bùi Thị Minh Hằng là gì thì chắc mọi người đã rõ.