Nhân
loại đã bước sang năm thứ 13 của thế kỷ XXI. Khi thế giới chuyển giao từ thế kỷ
XX sang thế kỷ XXI nhiều người đã từng trông mong, kỳ vọng thế kỷ XXI sẽ là thế
kỷ của hòa bình, phát triển, sẽ không còn những vụ khủng bố đẫm máu, những cuộc
nội chiến đầu rơi, máu chảy, người dân trên toàn thế giới được hưởng hạnh phúc
trọn vẹn. Nhưng rồi thực tiễn đã diễn ra không như những gì mọi người kỳ vọng,
thậm chí tình hình thế giới có vẻ đang ngày càng phức tạp và bất ổn hơn. Chảo lửa
Trung Đông-Bắc Phi sau những phút phấn khởi ban đầu của làn sóng “mùa xuân ả rập”
giờ đây lại đang đắm chìm trong bất ổn chính trị. Những cuộc đụng độ đẫm máu với
hàng trăm người chết tại Ai Cập khiến Chính phủ lâm thời phải ban hành lệnh giới
nghiêm. Sự giao tranh quyết liệt giữa lực lượng ủng hộ chính phủ đương thời tại
Syria với phe đối lập đã khiến cho con số người thiệt mạng tại Syria lên tới
con số hàng chục nghìn. Mới đây nhất vụ sử dụng vũ khí hóa học đã làm hơn 300 người
chết và hàng trăm người bị thương. Đất nước Syria tan hoang bởi chiến sự. Tại
Tuynidi người dân lại đang biểu tình rầm rộ đòi Chính phủ từ chức. Tại Yemen,
AlQueda vừa tiến hành một vụ đánh bom tại thủ đô Sana khiến hàng chục người chết
và bị thương. Tại Iraq những vụ đánh bom xảy ra như cơm bữa. Ngay tại nước Mỹ
“thiên đường của tự do” cững vừa mới lại có một vụ xả súng tại bang Florida khiến
3 người chết và một số người khác bị thương. Có thể nói thế giới ngày nay đang
trở nên quá bất ổn và người chịu thiệt thòi nhiều nhất chính là những người dân
vô tội. Từ những câu chuyện của thế giới liên hệ tới bản thân, tôi lại thấy
mình thật sự là người may mắn khi là người Việt Nam. Ở Việt Nam dưới vai trò
lãnh đạo duy nhất của Đảng Cộng sản, do không có cơ chế đa đảng, không có sự cạnh
tranh quyền lực giữa các đảng phái nên nền chính trị hết sức ổn định. Không có
khủng bố kiểu như trên thế giới, không có những vụ bạo động như ở Tuynidi, Ai cập,
không có những vụ xả súng hàng loạt… Người dân được yên ổn làm ăn, các nhà đầu
tư nước ngoài yên tâm rót vốn đầu tư, du khách nước ngoài thoải mái, nhẹ nhõm
khi tới Việt Nam du lịch. Đúng là so với người dân Tuynidi, Ai Cập, Syria, thậm
chí cả với người dân Mỹ tôi thấy mình thật sự là người may mắn khi sống một cuộc
sống mà không bị nơm nớp lo sợ tính mạng của mình có thể bị đe dọa bất cứ lúc
nào. Những người dân Ai cập, Syria hiện nay họ chỉ mong có được những ngày
tháng yên bình như người dân Việt Nam. Nếu như tôi không may mắn được đầu thai
là người con đất Việt, là công dân Việt Nam mà đầu thai là một người nào đó tại
Syria, Ai cập thì biết đâu giờ này tôi đã “yên giấc ngàn thu” khi nằm trong số
hơn 300 người bị thiệt mạng bởi vũ khí hóa học ở Syria hay trong số gần 600 người
chết tại Ai Cập trong những ngày đầu tháng 8 vừa rồi. Càng nghĩ về sự may mắn của
mình tôi lại nghĩ tới ý kiến của một số người thời gian vừa qua như ông Lê Hiếu
Đằng, luật sư Trần Vũ Hải cho rằng nên thành lập thêm các đảng đối lập ở Việt
Nam. Từ bài học bất ổn của các nước trên thế giới tôi nghĩ trong lúc này thật sự
không cần thiết phải đặt ra vấn đề phải thực hiện đa đảng tại Việt Nam. Bởi ai
cũng biết nếu thực hiện đa đảng cái chúng ta dễ đánh mất nhất đó chính là sự ổn
định về chính trị. Mà chính trị bất ổn thì người dân chúng ta sẽ bị ảnh hưởng
chẳng khác gì người dân Ai cập, Syria. Do đó với tư cách một người dân Việt Nam
tôi nghĩ các cơ quan chức năng cần phải kiên định không thực hiện đa đảng tại
Việt Nam bởi cái chúng tôi cần nhất đó chính là sự ổn định về chính trị. Ổn định
về chính trị cũng có nghĩa là cuộc sống, tính mạng, sức khỏe của chúng tôi, con
cái chúng tôi được đảm bảo.